lô gan đài trà vinh

lô gan đài trà vinh

lôSầm Ngu đại hãn lắc đầu lại thở dài, đi ra khỏi lều. tràNgừng! Ngừng ngừng ngừng... tràNgưu đại đứng lên nói: “Chỉ bằng tiểu oa nhi ngươi sao?” gan… Lý tướng quân thật muốn xăm? tràĐúng rồi!

  vinh Đi thôi, chúng ta ra ngoài dạo một chút. đàiMẫu thân, bệnh tình đã khá hơn chưa? Hiện tại thấy trong người như thế nào? ganNghe tiếng rên của Thiên Thiên, Lý Cáp càng thêm nóng người, nhìn nàng đang uốn éo thân hình mảnh mai, hắn sắp không xong rồi. lôTử Nghiên không nói năng gì định xoay người rời đi thì Lý Cáp bất ngờ kéo nàng vào trong lòng, ôm lấy eo nhỏ của nàng rồi hít hà cái mùi khói bếp còn vương trên tóc. Hắn nhỏ nhẹ nói: đàiĐúng là con hát mẹ khen hay. Ở trong lòng lão vương gia đứa cháu ngoại này chính là kỳ tài ngút trời, so với lão năm xưa cảm giác không kém chút nào. Lão khen như vậy đến chính Lý Cáp còn có chút xấu hổ, khí phách cái gì chứ, chém bậy chém bạ thôi, còn phong lưu sao, đến giờ còn chưa ra được con nòng nọc nào đây...aizzz, nhắc mà thấy buồn.

  đàiLần này đến lượt đại hán râu quai nón kia sửng sốt một chút, ngay sau đó vung hai tay lên chộp lấy hắn: lôNgoài thành có một cái rừng cây à? lôNhị công tử! vinh Tiểu muội tên Minh Vũ. đàiVậy nữ tử Tây Vực đều có thể chất khác thường như vậy sao?

  vinh Tuyết Sơn Ngâm nói. đàiChươngg 125: Máu nhuộm Hoa Bình Dã. (1) lôDiễm Nhi nhìn chung cũng còn nhớ trước hết phải nuốt hết cơm trong miệng, mới nói: “Thưa chủ tử, thời gian trước đây khi còn ở nhà, cha từng mời người đến dạy nô, nhưng nô không muốn học, nên bỏ dở giữa chừng, sau đó lại học võ nên không còn đụng đến mấy thứ đó nữa.” Khi nói đến “Cha” sắc mặt của nàng không ghìm được buồn bã. lôLý Cáp vốn định dùng tiếng quân sĩ để chấn trụ thanh âm của dân chúng nhưng lại quên lần này chỉ dẫn theo có mấy chục kỵ binh trong khi dân chúng tính đến đơn vị vạn thì sao có thể thành công được? đàiTừ giờ đến lúc xuất chinh còn nửa tháng, đến lúc đó làm cũng được mà.