so xo binh duong 24 8

so xo binh duong 24 8

soBàn tay còn lại của hắn đã kéo tuột một bên góc áo của thiếu nữ, lộ ra một mảnh da trắng mịn, phía trên bả vai vẫn còn dấu của vết thương cũ. binhNàng hiện tại thầm nghĩ tận lực ổn định Lý Cáp, có thể kéo dài bao lâu thì kéo. soCái gì tiểu Nguyệt Nhi, cái gì thần tiên, chàng đừng lừa người nữa. soLý Cáp xoay người lại. 8 Lý Cáp liếc mắt nhìn hắn, từ từ nói:

  xoChưởng quầy lập tức chạy tới, cẩn thận mở một cái ngăn tủ rồi bưng ra một cái hộp đen, đặt lên trên bàn, từ từ mở ra nói: duongĐại quân của người Hạ một lần nữa bao vây quân đội liên minh các bộ lạc của chúng ta, nhưng bọn họ vẫn chưa động thủ, chỉ có điều tên hổ ma kia thì… 8 Lý Cáp mơ màng tỉnh dậy, thấy Diễm Nhi vẫn còn đang ngủ say, bèn phủ một lớp chăn cho nàng rồi ôm nàng về phòng. Đặt Diễm Nhi vào phòng nàng, hôn nhẹ lên trán nàng một cái, sau đó Lý Cáp chậm rãi bước ra khỏi phòng. xoLưu viên ngoại cùng hai tên gia đinh lập tức tiến lên cản lại, Mạch Đông Khoan liền phất tay áo lên, một cổ kình lực nhất thời đem ba người thối lui mấy bước, không thể tiến lên. 24Hắc y nhân nói.

  24Rượu ngon vừa vào nhà, ánh mắt Y Thần lập tức rời khỏi Thiên Sơn tuyết liên dời đến chén rượu lên, nhìn qua ánh mắt cũng đủ biết khát vọng của hắn với chén rượu. binhLý Cáp nghi ngờ nói. 24Lý Cáp ôm Hương Hương thật chặt, hắn nói lời này cũng không tính mạnh miệng, giống tia chớp vừa rồi đối với hắn mà nói chỉ là ê ẩm tê dại trong nháy mắt thôi, coi như lại đến mấy trăm lần, lấy thể chất của hắn cũng sẽ không có nguy hiểm gì. binh-Thứ lỗi cho thiếp thân tiếp đón không được chu đáo. duongHương Hương chớ bị lừa, đây không phải ta, cũng không phải là mụ mụ của nàng mà là lão vu bà!

  xoLý Cáp nói xong buông đũa chào cha mẹ, trừng mắt nhìn tỷ tỷ, chuồn ra đại sảnh. Hắn còn chưa nói chúng nữ đã làm cả mâm cơm chờ hắn rồi. xoĐi ở phía sau, Diễm Nhi thấy Lý Cáp cùng Thiên Thiên hai người, bộ dáng ôm ấp thật thân mật như là đôi tình nhân đang liếc mắt đưa tình, rất là tự nhiên, nhãn thần không khỏi trở nên quái dị. 8 Từ trong phòng vọng ra một thanh âm có vẻ rầu rĩ. 8 Gốc rễ của linh hồn hử? A Tú, ta nói lại lần nữa ta không thích những lời đó. Trong nhà của ta chỉ có Nhu Cơ, không có ai là Đạt Na hết. Ta không cần biết nguyên nhân nàng vì sao bị bệnh, ta chỉ cần biết ta nhất định sẽ cứu được nàng. Nàng thuộc về ta, không ai có thể mang nàng rời đi, gồm cả ngươi nữa. Ngươi nhớ đây là lần cuối cùng ta nghe thấy những lời đó, lần sau sẽ nhận được dạy dỗ nên hồn đó. Bây giờ thì về chăm sóc Nhu Cơ đi. soTrên vạn năm?